Truyện Ma Chùa Tứ Phương Tăng
;Thạch-Chè Hiển-Khánh không?” “A, cái quán mà trên bàn có để các bài Thơ chứ gì? có, em biết chứ, em thường ăn ở đấy lắm, cả hai quán, 1 ở Phan-Đình-Phùng, 1 ở Đa-Kao, em cũng biết.” Nghe vậy, tôi nhìn chăm chằm vào cô gái trước mặt: Mỹ-Nương, người con gái Miên, trong bộ quần áo nghèo nàn thônđã, không thể nào cô ta lại lên Sàigòn và vào ăn Thạch Chè, món thức uống đặc biệt của người Bắc được …Tôi bèn nói: “Cô ngồi chờ tôi 1 chút nhé, để tôi ra đầu đường mua gói thuốc hút rồi quay lại ngay, nói chuyện với cô vui quá …” Nói xong tôi đứng lên, gọi Ba của Mỹ-Nương: “Ông lấy xe chở tui đi mua thuốc nghen” Ông người Miên thật-thà nói: “Khỏi đâu, khỏi đâu, tui có Thuốc Gò nè …” “Tui hút thuốc đó hổng nổi, phải mua thuốc Thơm mới được …”
Khi cùng với Ba của Mỹ-Nương đến cái tủ thuốc lá ngoài đường, tôi hỏi ngay: “Ông à, từ nào tới giờ, ông có cho con gái của ông, Mỹ-Nương, đi lên Sàigòn ‘ở bạn’ không?” (Ở bạn, tiếng địa-phương chỉ những người đi giúp việc nhà, ‘người ở’, ‘ở-đợ’) “Đâu có, con tui nó ở nhà tui từ nhỏ, không đi đâu xa cả” “Vậy trong xóm ông có gia-đình người Bắc nào ở Sàigòn dọn xuống đây ở không?” “Không có người Bắc” “Mấy xóm kế bên có không?” “Cũng không có, xóm tui là xóm Miên mà, chỉ có người ‘Khơ-Me’ ở thôi” “Còn các cơ-quan nhà nước, có gia đình cán-bộ nào mà người Bắc hông?” nghe hỏi, Ba của Mỹ-Nương suy nghĩ 1 chút rồi đáp: “Ừa, có 1 gia đình người Bắc, làm ở Trạm Thu-Mua …” “Họ có con cái cỡ tuổi Mỹ-Nương hông?” “Tui cũng không biết …” Tôi suy-nghĩ: “Có thễ Mỹ-Nương quen với gia-đình này, nghe kể về Sàigòn …” Nên tôi bèn quay xe chạy về nhà của cháu Hồng.
Khi đến trước cửa, tôi thấy 2 Mẹ con cháu Hồng và bà Mẹ của Mỹ-Nuơng …mặt xanh lè, đứng tận lề đường đón, tôi hỏi: “Ủa, sao ra ngoài này hết vậy ? còn Mỹ-Nương đâủ” cháu Hồng nhanh miệng trả lời: “Dạ thưa Chú, khi chú mới ra khỏi cửa, thì Mỹ-Nương trong nhà té cái đùng xuống sàn, mình mẩy lạnh ngắt, Má cháu mau mau lấy dầu cù là cạo gió, nhưng Mỹ-Nương hổng tỉnh, mới tức thì bỗng nó ngồi dậy, đập đầu, đập tay làm thấy ghê lắm, nên cháu và Mẹ với Thím Hai sợ quá phải chạy ra đây, Chú vô coi liền đị.” Tôi liền rồ ga chạy vọt Honda vô cửa, tai thì nghe cái ‘bịch” tôi ngoái lại, thấy chú Hai Miên đã té ngồi xuống đất, ổng nhìn tôi, cười nụ cười chất phác, ra dấu không sao, cho tôi đi tiếp ….
Bước vào nhà, tôi thấy Mỹ-Nương ngồi xếp bằng, cúi đầu xuống, nhưng hai tay cứ vỗ đùng đùng trên bộ ván ngựa, miệng lí nhí cái gì đó, tôi bèn nói lớn tiếng: “Cái gì dzậỷ cái gì mà làm dữ dzậỷ” Mỹ-Nương ngửng đầu lên, khuôn mặt đẹp bây giờ có cái gì là lạ, chắc tại đôi mắt sáng quắc lên giận dữ..cô ta nói: “Tôi thấy chú hỏi lịch-sự, nên tôi mới trả lời đàng hoàng, không ngờ chú không tin, còn đi hỏi này hỏi nọ Ba của Mỹ-Nương nữa …? chú muốn gì đây ?” “Cô nói gì vậỷ tôi hỏi gì mà cô giận?” “Thì hồi nãy ngoài tiệm thuốc đó, chú hỏi coi Mỹ-Nương có quen ai người Bắc không? chú mới ra cửa, là tôi bay theo liền, tôi nghe hết rồi, chú không tin tôi là Mai hả? chú hỏi nữa đi, hỏi cái gì tôi cũng trả lời được hết !” “Vậy chớ ở Sàigòn cô biết có những quán ăn nào ngon, nổi tiếng không?” Nghe tôi tỉnh bơ hỏi, cô “Mai” mới cười, đúng là nụ cười Liêu-trai …đẹp thật đẹp, cô nói: “Tưởng gì, chứ món ăn thì tôi biết rõ, này nhé: Phở Bò Hiền-Vương, Công-Lý, Phở Gà Trương-Tấn-Bửu, Bún Riêu Nhà Thờ Đức Bà, Bánh Cuốn Thanh-Trì Phan-Đình-Phùng, Chả Quế của Thiên-Hương Rồng-Vàng chợ Hòa-Hưng này …” …Cô “Mai” kể một hơi, bây giờ thì tôi nghĩ chắc là Ma nhập thật rồi, tự nhiên tôi thấy thích-thú lạ lùng, đây là dịp hiếm có để mình hỏi về ‘Thế-giới bên kia’, nên tôi vội ngắt lời: “Thôi đủ rồi, tôi tin cô là cô Mai rồi, nhưng cô cho tôi hỏi là tại sao cô nhập vào cô Mỹ-Nương này ? sao cô không đi đầu-thai kiếp khác?” “Tại xác em ở đây, em đang lo tìm người nhà để báo mộng chỉ chỗ đem xác em về Sài Gòn …”
Cô “Mai” vừa nói vừa đưa tay quẹt những giọt nước mắt đang chảy tự nhiên trên má …tôi hỏi tiếp: “Vừa rồi cô nói là cô ‘bay’ theo tôi ra quán thuốc, sao cô không bay về Sài Gòn báo mộng?” “Em chỉ bay gần gần được thôi, bay xa chóng mặt lắm, các ‘Cụ’ trong Chùa nói là tại em không hương khói, nên còn yếu lắm, phải ở Chùa 1 thời gian hương khói thì mới cứng cáp mà đi xa được …” “Nếu bây giờ tôi về Sài Gòn, cô cho địa-chỉ nhà cô, tôi đến nói người nhà cô xuống bốc mộ của của cô đi, thì cô có bỏ xác Mỹ-Nương mà đi không?” “Em không biết nữa, nhưng bấy lâu nay, em chơi với Mỹ-Nương, em thấy thích Mỹ-Nương lắm, chắc em cũng sẽ về đây làm bạn với Mỹ-Nương nữa …” có tiếng của cháu Hồng: “Ý,ẹ, nói nghe thấy ghê quá …” tôi quay lại thì mới thấy là nãy giờ mải chú-tâm vào cô “Mai”, mà tôi không thấy là mọi người đã vào cả trong nhà và ngồi đằng sau lưng tôị Tôi quay trở lại cô “Mai” : “Vậy chứ cô có “Bồ” không? và nếu có sao cô không về thăm “Bồ” đỉ chẳng lẽ ở mãi đây saỏ” “Tôi có người bạn trai, nhưng anh ấy đi vượt biên sang Mỹ trước rồi, bây giờ tôi cũng không rõ ở đâu nữa, tôi có nghe nói anh bạn tôi đã lấy vợ, nên tôi cũng không thèm nhớ anh ấy làm gì …”
Nói đến đây, cô “Mai” bỗng ngước nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lùng, cô cười nhưng 2 ngón tay trỏ và giữa của tay trái cô lại xỏ vào vòng chỉ bùa ngũ sắc mà cô đang đeo bên cổ tay mặt, rồi xoắn lại thật mạnh, tôi ngầm để ý thì thấy bàn tay mặt của cô dần dần đỏ ửng lên. Tôi đoán ngay là sắp đến thời-điểm căng-thẳng bộc-phá rồi …Vì thường thường những người bị Ma nhập hoặc những người điên, có 1 điểm giống nhau: Họ đang hiền-hoà đó, nhưng bất cứ lúc nào họ cũng có thể nổi khùng lên và hành động thô-lỗ bằng một sức mạnh không ngờ …Vì thế, tôi bèn …ngấm ngầm …vận 18 thành công-lực của mình xuống …cặp giò, và đổi thế ngồi, thõng hai chưn xuống đất, để có gì tôi sẽ thi-triển chiêu … “Tẩu-vi-thượng-sách” được dễ dàng !!!
Quả như tôi nghĩ, khi bàn tay phải của cô “Mai” đã đỏ rực lên, bất ngờ, cô vung ra thẳng vào mặt tôi, bàn tay khom lại y như Huyết Ma Trảo vụt xuống thật nhanh, may mà tôi không thuộc loại mũị.lõ, nếu không thì đã bị sứt mũi với ngón đòn đó, tôi ngả người ra sau, và vì phản-ứng tự-nhiên, tôi đã hất cổ tay trái của mình ngay vào cườm tay của cô, đồng thời xoay cổ tay lại nắm xuống. Khi tôi nhớ ra thì đã muộn, vô-tình, tay trái của tôi đang nắm cổ tay của cô “Mai” bằng tư-thế “Ấn”, nghĩa là tôi dùng 3 ngón Ngón Cái, ngón Áp Út và ngón Út để nắm cổ tay của cô, trong khi 2 ngón Trỏ và ngón Giữa thì để Thẳng ra nằm dài theo cánh tay
Khi cùng với Ba của Mỹ-Nương đến cái tủ thuốc lá ngoài đường, tôi hỏi ngay: “Ông à, từ nào tới giờ, ông có cho con gái của ông, Mỹ-Nương, đi lên Sàigòn ‘ở bạn’ không?” (Ở bạn, tiếng địa-phương chỉ những người đi giúp việc nhà, ‘người ở’, ‘ở-đợ’) “Đâu có, con tui nó ở nhà tui từ nhỏ, không đi đâu xa cả” “Vậy trong xóm ông có gia-đình người Bắc nào ở Sàigòn dọn xuống đây ở không?” “Không có người Bắc” “Mấy xóm kế bên có không?” “Cũng không có, xóm tui là xóm Miên mà, chỉ có người ‘Khơ-Me’ ở thôi” “Còn các cơ-quan nhà nước, có gia đình cán-bộ nào mà người Bắc hông?” nghe hỏi, Ba của Mỹ-Nương suy nghĩ 1 chút rồi đáp: “Ừa, có 1 gia đình người Bắc, làm ở Trạm Thu-Mua …” “Họ có con cái cỡ tuổi Mỹ-Nương hông?” “Tui cũng không biết …” Tôi suy-nghĩ: “Có thễ Mỹ-Nương quen với gia-đình này, nghe kể về Sàigòn …” Nên tôi bèn quay xe chạy về nhà của cháu Hồng.
Khi đến trước cửa, tôi thấy 2 Mẹ con cháu Hồng và bà Mẹ của Mỹ-Nuơng …mặt xanh lè, đứng tận lề đường đón, tôi hỏi: “Ủa, sao ra ngoài này hết vậy ? còn Mỹ-Nương đâủ” cháu Hồng nhanh miệng trả lời: “Dạ thưa Chú, khi chú mới ra khỏi cửa, thì Mỹ-Nương trong nhà té cái đùng xuống sàn, mình mẩy lạnh ngắt, Má cháu mau mau lấy dầu cù là cạo gió, nhưng Mỹ-Nương hổng tỉnh, mới tức thì bỗng nó ngồi dậy, đập đầu, đập tay làm thấy ghê lắm, nên cháu và Mẹ với Thím Hai sợ quá phải chạy ra đây, Chú vô coi liền đị.” Tôi liền rồ ga chạy vọt Honda vô cửa, tai thì nghe cái ‘bịch” tôi ngoái lại, thấy chú Hai Miên đã té ngồi xuống đất, ổng nhìn tôi, cười nụ cười chất phác, ra dấu không sao, cho tôi đi tiếp ….
Bước vào nhà, tôi thấy Mỹ-Nương ngồi xếp bằng, cúi đầu xuống, nhưng hai tay cứ vỗ đùng đùng trên bộ ván ngựa, miệng lí nhí cái gì đó, tôi bèn nói lớn tiếng: “Cái gì dzậỷ cái gì mà làm dữ dzậỷ” Mỹ-Nương ngửng đầu lên, khuôn mặt đẹp bây giờ có cái gì là lạ, chắc tại đôi mắt sáng quắc lên giận dữ..cô ta nói: “Tôi thấy chú hỏi lịch-sự, nên tôi mới trả lời đàng hoàng, không ngờ chú không tin, còn đi hỏi này hỏi nọ Ba của Mỹ-Nương nữa …? chú muốn gì đây ?” “Cô nói gì vậỷ tôi hỏi gì mà cô giận?” “Thì hồi nãy ngoài tiệm thuốc đó, chú hỏi coi Mỹ-Nương có quen ai người Bắc không? chú mới ra cửa, là tôi bay theo liền, tôi nghe hết rồi, chú không tin tôi là Mai hả? chú hỏi nữa đi, hỏi cái gì tôi cũng trả lời được hết !” “Vậy chớ ở Sàigòn cô biết có những quán ăn nào ngon, nổi tiếng không?” Nghe tôi tỉnh bơ hỏi, cô “Mai” mới cười, đúng là nụ cười Liêu-trai …đẹp thật đẹp, cô nói: “Tưởng gì, chứ món ăn thì tôi biết rõ, này nhé: Phở Bò Hiền-Vương, Công-Lý, Phở Gà Trương-Tấn-Bửu, Bún Riêu Nhà Thờ Đức Bà, Bánh Cuốn Thanh-Trì Phan-Đình-Phùng, Chả Quế của Thiên-Hương Rồng-Vàng chợ Hòa-Hưng này …” …Cô “Mai” kể một hơi, bây giờ thì tôi nghĩ chắc là Ma nhập thật rồi, tự nhiên tôi thấy thích-thú lạ lùng, đây là dịp hiếm có để mình hỏi về ‘Thế-giới bên kia’, nên tôi vội ngắt lời: “Thôi đủ rồi, tôi tin cô là cô Mai rồi, nhưng cô cho tôi hỏi là tại sao cô nhập vào cô Mỹ-Nương này ? sao cô không đi đầu-thai kiếp khác?” “Tại xác em ở đây, em đang lo tìm người nhà để báo mộng chỉ chỗ đem xác em về Sài Gòn …”
Cô “Mai” vừa nói vừa đưa tay quẹt những giọt nước mắt đang chảy tự nhiên trên má …tôi hỏi tiếp: “Vừa rồi cô nói là cô ‘bay’ theo tôi ra quán thuốc, sao cô không bay về Sài Gòn báo mộng?” “Em chỉ bay gần gần được thôi, bay xa chóng mặt lắm, các ‘Cụ’ trong Chùa nói là tại em không hương khói, nên còn yếu lắm, phải ở Chùa 1 thời gian hương khói thì mới cứng cáp mà đi xa được …” “Nếu bây giờ tôi về Sài Gòn, cô cho địa-chỉ nhà cô, tôi đến nói người nhà cô xuống bốc mộ của của cô đi, thì cô có bỏ xác Mỹ-Nương mà đi không?” “Em không biết nữa, nhưng bấy lâu nay, em chơi với Mỹ-Nương, em thấy thích Mỹ-Nương lắm, chắc em cũng sẽ về đây làm bạn với Mỹ-Nương nữa …” có tiếng của cháu Hồng: “Ý,ẹ, nói nghe thấy ghê quá …” tôi quay lại thì mới thấy là nãy giờ mải chú-tâm vào cô “Mai”, mà tôi không thấy là mọi người đã vào cả trong nhà và ngồi đằng sau lưng tôị Tôi quay trở lại cô “Mai” : “Vậy chứ cô có “Bồ” không? và nếu có sao cô không về thăm “Bồ” đỉ chẳng lẽ ở mãi đây saỏ” “Tôi có người bạn trai, nhưng anh ấy đi vượt biên sang Mỹ trước rồi, bây giờ tôi cũng không rõ ở đâu nữa, tôi có nghe nói anh bạn tôi đã lấy vợ, nên tôi cũng không thèm nhớ anh ấy làm gì …”
Nói đến đây, cô “Mai” bỗng ngước nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lùng, cô cười nhưng 2 ngón tay trỏ và giữa của tay trái cô lại xỏ vào vòng chỉ bùa ngũ sắc mà cô đang đeo bên cổ tay mặt, rồi xoắn lại thật mạnh, tôi ngầm để ý thì thấy bàn tay mặt của cô dần dần đỏ ửng lên. Tôi đoán ngay là sắp đến thời-điểm căng-thẳng bộc-phá rồi …Vì thường thường những người bị Ma nhập hoặc những người điên, có 1 điểm giống nhau: Họ đang hiền-hoà đó, nhưng bất cứ lúc nào họ cũng có thể nổi khùng lên và hành động thô-lỗ bằng một sức mạnh không ngờ …Vì thế, tôi bèn …ngấm ngầm …vận 18 thành công-lực của mình xuống …cặp giò, và đổi thế ngồi, thõng hai chưn xuống đất, để có gì tôi sẽ thi-triển chiêu … “Tẩu-vi-thượng-sách” được dễ dàng !!!
Quả như tôi nghĩ, khi bàn tay phải của cô “Mai” đã đỏ rực lên, bất ngờ, cô vung ra thẳng vào mặt tôi, bàn tay khom lại y như Huyết Ma Trảo vụt xuống thật nhanh, may mà tôi không thuộc loại mũị.lõ, nếu không thì đã bị sứt mũi với ngón đòn đó, tôi ngả người ra sau, và vì phản-ứng tự-nhiên, tôi đã hất cổ tay trái của mình ngay vào cườm tay của cô, đồng thời xoay cổ tay lại nắm xuống. Khi tôi nhớ ra thì đã muộn, vô-tình, tay trái của tôi đang nắm cổ tay của cô “Mai” bằng tư-thế “Ấn”, nghĩa là tôi dùng 3 ngón Ngón Cái, ngón Áp Út và ngón Út để nắm cổ tay của cô, trong khi 2 ngón Trỏ và ngón Giữa thì để Thẳng ra nằm dài theo cánh tay
Từ Khóa Tags : Truyện Ma Chùa Tứ Phương Tăng