80s toys - Atari. I still have
3stai.Yn.Lt
Giải Trí Mọi Lúc Mọi Nơi
Hôm Nay:
Tip Sử dụng trình duyệt Uc Browser để đọc truyện nhanh nhất!
Tìm kiếm
Người Đăng : Tuấn Anh Lượt Xem 2

Truyện Ma An Ấu Dư

g vất vả chờ lâu.
Hai người gối chăn suốt đêm, rồi nàng bảo:
Gặp đêm nay để rồi ta xa cách nghìn trùng đấy.
An sửng sốt hỏi, nàng đáp:
Cha em thấy xóm này vắng vẻ nên sắp dời đi xa. Sum họp với chàng đêm nay là hết rồi.
An không nỡ buông nàng ra, thở than buồn bã. Đôi uyên ương bịn rịn mà không nhớ màn đêm dần tan, ông già chợt sồng sộc bước vào mắng:
Con bất hiếu, dám làm nhơ nhuốc nhà thanh bạch khiến tao xấu hổ vô cùng!



Cô gái tái mặt, vội vàng chạy mất. Ông già bước theo, vừa đi vừa chửi mắng con. An kinh sợ luống cuống, không biết làm sao đành lẻn trốn về nhà. Mấy ngày lòng dạ bứt rứt không yên, An nghĩ rằng khi đêm xuống sẽ tìm đến nhà nàng, trèo tường vào xem sự thể. Ông cụ đã nói là có ơn với mình, thì dù việc có bại lộ chắc ông cũng không khiển trách mình quá nặng. Thừa lúc đêm tối An lẻn ra đi. Chàng lần mò giữa núi song lạc lối, chẳng biết đường nào vào nhà nàng. Sợ quá An định tìm đường về thì thấy trong hẻm núi thấp thoáng có nhà cửa. Chàng mừng rỡ đến nơi thấy tường cao, cổng rộng tựa nhà thế gia, mấy lớp cửa vào còn chưa đóng. Chàng hỏi thăm người gác cổng và nhà họ Chương. Cô gái áo xanh liền ra hỏi:
Đêm khuya khoắt thế này, ai hỏi thăm nhà họ Chương thế?
An đáp:
Họ là người quen thân với tôi, nhưng do lạc mất lối nên tôi chưa đến được nhà.
Cô hầu nói:
Ông không cần hỏi họ Chương nữa. Đây là nhà dì của Hoa Cô, hiện nàng đang ở đây, để tôi báo với cô ấy.
Cô hầu cáo lui một lát rồi trở ra mời An vào. Vừa bước vào hành lang, An đã thấy Hoa Cô bước nhanh ra đón chàng. Nàng bảo cô hầu:
Chàng trai lặn lội đêm khuya chắc đã mệt rồi em hãy sửa soạn chỗ ngủ cho chàng đi!
Lát sau người hầu dắt tay An vào màn. An hỏi:
Nhà mợ sao không thấy ai khác nữa?
Cô gái đáp:
Mợ đi vắng, để thiếp lại trông nhà. May được gặp chàng, há không phải có duyên số từ trước hay sao?



Trong lúc dự kề bên nhau, An thấy mùi rất hôi tanh, lòng ngờ có điều lạ. Nàng ôm lấy cổ An, thè lưỡi ra liếm vào lỗ mũi chàng như kim đâm buốt óc. An sợ quá muốn trốn đi nhưng thân thể như bị dây chão trói chặt, chàng mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Thấy An không về, người nhà tìm kiếm khắp nơi. Có người mách một chiều tối gặp An trên đường vào núi. Người nhà bèn vào núi, thấy chàng nằm chết trần truồng dưới chân vách núi cao. Họ kinh sợ chẳng rõ nguyên do, khiêng xác em về. Cả nhà đang xúm lại khóc than thì có một cô gái đến viếng. Từ ngoài cửa nàng bước vào, vừa đi vừa gào khóc.
Trời ơi! sao chàng ngu muội thế!
Nàng đau đớn kêu khóc khản cả tiếng, một lúc sau mới nguôi, bảo với người nhà:
Xin để đó bảy ngày, đừng liệm vội!



Mọi người không biết là ai, định hỏi thì nàng không chào hỏi gì hết, chỉ nuốt nước mắt lững thững đi ra và không thèm ngoảnh lại. Người nhà vội đi theo, nhưng trong chớp mắt đã không thấy nàng đâu nữa. Ai nấy ngỡ là thần, kính cẩn vâng theo lời dặn. Đêm xuống, nàng lại đến khóc như ngày hôm trước. Đến đêm thứ bảy, An bỗng hồi tỉnh, trở mình rên rỉ, cả nhà đều kinh hãi. Cô gái bước vào nghẹn ngào nhìn chàng. An giơ tay vẫy bảo mọi người lui ra. Cô gái lấy ra một bó cỏ tươi, bỏ vào nồi, nấu với chừng một đấu nước. Sau đó nàng cho An uống ngay trên giường. Lát sau An nói được, thở dài bảo nàng:
Giết chết tôi là nàng, mà tái sinh tôi cũng là nàng đấy!
Nhân đó An kể lại sự việc. Nàng bảo:
Con yêu rắn giả mạo thiếp đó. Hôm chàng lạc lối đầu tiên nhìn thấy ánh đèn chính là nó đấy.
An hỏi:
Sao nàng có thể giúp người chết hồi sinh, xương khô mọc thịt được thế? Nàng là tiên ư?
Cô gái đáp:
Lâu nay thiếp định nói nhưng lại sợ chàng kinh ngạc. Năm năm trước đây, trên đường núi Hoa Sơn, chàng từng mua lại một con chương săn được rồi thả ra, có phải thế không?
An đáp:
Đúng, có việc đó.
Nàng bảo:
Con chương ấy là cha thiếp. Trước đây thiếp nói ơn lớn chính là chuyện ấy. Hôm mới rồi chàng đã đầu thai vào nhà ông chủ chính họ Vương ở thôn Đoài, thiếp cùng cha kiện với Diêm Vương, nhưng Diêm Vương không chịu. Cha thiếp liền tình nguyện chết thay cho chàng, nài nỉ bảy ngày mới nên việc. Chàng được như hôm nay là may mắn lắm. Nhưng tuy sống lại chàng vẫn bị tê liệt, phải lấy máu rắn ấy hòa với rượu uống thì bệnh mới khỏi hẳn.
An nghiến răng căm giận nhưng lo nghĩ không có phép gì bắt được con rắn. Cô gái bảo:
Không khó đâu. Có điều giết nhiều sinh mạng thì lụy cho thiếp trăm năm không được lên tiên thôi. Hang của nó ở sườn núi cũ ấy, vào lúc xế trưa chàng chất cỏ rồi đốt bên ngoài trang bị thêm nỏ cứng ắt bắt được con yêu ấy.
Nói xong, nàng từ biệt:
Thiếp không thể hầu chàng mãn đời, lòng rất đau buồn. Nhưng vì cứu chàng mà công sức tu luyện hao tổn hết bảy phần rồi, xin chàng thương xót giùm. Một tháng nay thiếp nhận thấy có cái gì đạp trong bụng, chắc là nghiệt căn. Con trai hay con gái, năm sau thiếp sẽ gửi chàng.



Nói xong nàng rơi lệ từ biệt. Qua đêm ấy, An thấy từ thắt lưng trở xuống tê bại, cấu véo cũng không biết đau, bèn đem lời cô gái dặn bảo với người nhà. Người nhà tới nơi, hun đốt hang như lời nàng. Từ bên trong con rắn trắng lớn xông qua lửa trườn ra, bị cung nỏ bắn một loạt chết ngay lập tức. Lửa cháy vào hang, rắn lớn rắn bé mấy trăm con đều chết thui, mùi tanh nồng mũi. Người nhà ra về, đưa máu rắn cho An. Chàng uống ba ngày hai chân dần dần có thể xoay trở, nửa năm sau mới đứng lên được.
Sau đó, chàng một mình vào núi, gặp bà già ôm đứa trẻ quấn tã cói trao cho chàng rồi bảo:
Con gái già gửi cho chàng đây.
An định hỏi thăm, nhưng thoáng một cái bà lão đã biến mất. Giở tã xem là trai, An bồng đứa bé về nhà rồi suốt đời nguyện sống độc thân, cam chịu cảnh gà trống nuôi con.










Nhớ Like Và shade cho mọi người biết nhé . cám ơn bạn :)



Từ Khóa Tags : Truyện Ma An Ấu

Bình Luận