Truyện Ma An Ấu Dư
An Ấu Dư là người Thiểm Tay, đã đổ khoa bạt cống. Chàng rất chuộng nghĩa, hay vung tiền vì người khác. Ngoài ra chàng lại thích phóng sinh, gặp ai săn được chim đều không ngại giá cao, mua lấy rồi thả ra. Gặp lúc nhà ông cậu có tang, chàng đến giúp việc đưa đám. Khi trời tối chàng trở về qua núi Hoa Nhạc rồi bị lạc lối trong núi nên lòng rất lo sợ. Tình cờ chàng thấy xa xa có ánh đèn, bèn xăm xăm đi lại. Được mấy bước chàng chợt thấy một cụ già lưng còng kéo lê gậy, băng đường tắt đi tới rất mau. An dừng chân định hỏi thăm thì cụ già đã hỏi trước chàng là ai. An thưa là lạc lối và nói chỗ có ánh đèn kia hẳn là xóm núi, định đến ngủ nhờ. Cụ già bảo:
Nơi đấy không yên ổn đâu. May là cậu gặp lão. Cậu hãy theo lão về nhà, tuy mái tranh đơn sơ song cũng có chỗ nghỉ ngơi thoải mái.
An mừng quá, đi theo chừng một dặm tới một xóm nhỏ. Ông già gõ vào cửa phên, một bà già ra mở cửa chào hỏi:
Ông về đấy à?
Ông già đáp:
Phải.
An bước vào thấy nhà thấp mà hẹp. Cụ già chong đèn giục chàng ngồi rồi bảo bà già bày cơm mời khách rồi nói tiếp:
Công tử đây chính là ân nhân của ta đó. Bà đi lại khó khăn cho nên gọi Hoa Cô Tử ra chuốc rượu đi!
Lát sau một cô gái dọn mâm chén lên rồi đứng cạnh ông cụ, liếc mắt nhìn chàng. An nhìn lại thấy nàng tươi trẻ và xinh đẹp lạ thường. Ông già sai cô gái đi hâm rượu. Ở phía Tây gian nhà có lò than, cô gái vào đó cời lửa. An hỏi:
Tiểu thư kia là người thế nào với cụ?
Cụ già đáp:
Lão họ Chương, bảy chục tuổi rồi mà chỉ có một mụn con gái thôi. Nhà nông không có người hầu. Vả lại do công tử không phải là người lạ, nên tôi mới dám gọi vợ con ra bái kiến, mong chớ chê cười!
An lại hỏi:
Gia đình chồng của tiểu thư ở làng nào?
Cụ già đáp:
Con nó còn độc thân.
An luôn miệng khen cô gái xinh đẹp thông minh. Cụ già tỏ vẻ khiêm nhường. Bất chợt lúc ấy cô gái la hoảng, cụ chạy vào thì rượu sôi ùng ục, còn lửa thì bốc cao ngọn. Cụ dập tắt xong, mắng:
Lớn chừng ấy mà làm ăn chẳng nên thân?
Chợt cụ thấy bên cạnh có hình nữ thần Tử Cô ghép bằng ruột cây quỳ còn dở dang, lại mắng:
Lớn đầu mà còn như con nít!
Cụ cầm hình nữ thần cho An xem và nói:
Nó lo làm cái này nên để rượu sôi trào. Thấy công tử quá khen con gái tôi mà tôi cả thẹn!
An ngắm hình và thấy mắt mày xiêm áo làm rất tinh xảo, bèn khen:
Tuy giống như trò chơi trẻ con nhưng cũng cho thấy tiểu thư rất sáng dạ.
Cô gái nhiều lần ra rót rượu, mỉm miệng cười tươi với An, không chút ngượng ngùng. An nhìn chăm chú, lòng bỗng dưng xao xuyến. Chợt nghe bà cụ gọi, ông lão bèn đi vào. An thấy không có ai, bảo cô gái:
Nàng đẹp quá khiến tôi chao đảo cả thần hồn. Muốn nhờ mối lái, nhưng tôi sợ việc không thành, ý nàng thế nào?
Cô gái lẳng lặng ôm hồ rượu tới bên lò, giả bộ không nghe gì cả. Hỏi mấy lần cô gái vẫn không đáp nên An đi đại vào buồng. Cô gái đứng phắt dậy, nghiêm mặt nói:
Ông khùng này vào đây định làm gì?
An quỳ xuống nài nỉ nàng đừng lớn tiếng. Cô gái đi nhanh tới cửa định ra ngoài. An vụt đứng lên chắn lối, ôm chầm lấy nàng và hôn vào miệng, vào môi. Cô gái run rẩy gọi to lên, ông già vội vàng vào hỏi. An buông tay bước ra, vừa thẹn vừa sợ. Nhưng cô gái bình thản thưa với cha:
Rượu lại sôi trào, nếu công tử đây không vào thì tiêu cả hồ rượu rồi.
An nghe nói thế trong lòng mới yên, chàng càng yêu mến nàng, tâm hồn điên đảo, mất cả ý định ban nãy. Sau đó An giả vờ say rời chiếu rượu, cô gái cũng bỏ ra ngoài. Ông già trải chăn đệm xong, đóng cửa rồi ra nốt. An không ngủ được, trời chưa sáng đã gọi ông cụ từ biệt.
Về đến nhà, An lập tức nhờ bạn bè thân tới nhà cô gái cầu hôn, nhưng mất cả ngày rồi trở về, chẳng tìm được nhà cô gái. An bèn sai người hầu thắng yên cương rồi tự tìm đường lên núi. Đến nơi chỉ thấy vách núi cao ngất, chẳng có xóm làng nào. Hỏi thăm các thôn xóm quanh đấy thì chẳng có ai họ Chương. An thất vọng ra về, bỏ cả ăn ngủ, từ đấy mắc chứng ngơ ngẩn, người nhà ép húp một ít cháo thì An nôn nao muốn mửa. Trong cơn mê sảng chàng cứ gọi tên Hoa Cô Tử, người nhà chẳng hiểu ra sao, đành suốt đêm đứng quanh quan sát, ý chừng sợ An lâm nguy. Một đêm, người canh một mỏi ngủ cả, An lờ mờ thấy có người động vào mình, hé mắt nhìn thì Hoa Cô Tử đứng ngay bên giường. Đột nhiên An cảm thấy tỉnh táo hẳn, nhìn nàng chăm chú và muốn rơi nước mắt. Cô gái nghiêng đầu cười:
Anh chàng si tình bệnh đến thế sao?
Nói xong nàng trèo lên giường, ngồi trên đùi An, lấy hai tay day huyệt thái dương của chàng trai. An cảm thấy mùi xạ hương thơm lạ lùng, len vào mũi và thấm đến tận xương. Nàng day một lúc thì phía trên sống mũi An đổ mồ hôi, dần dần lan tới chân tay mình mẩy. Nàng khẽ nói:
Trong nhà đông người, em không tiện ở lại. Ba ngày nữa em lại đến thăm chàng.
Nàng lấy trong tay áo thêu ra mấy cái bánh hấp đặt ở đầu giường rồi lẳng lặng ra đi. Đến nửa đêm, An toát hết mồ hôi, thấy thèm ăn, bèn lấy bánh mà ăn. Không biết bánh bao nhân gì mà thơm ngon lạ thường, An ăn liền ba cái rồi lấy áo đậy lên chỗ bánh còn lại, nằm xuống ngủ say. Trời sáng lâu rồi An mới tỉnh giấc, cảm thấy khoẻ khoắn lạ thường. Ba ngày ăn hết bánh, tinh thần chàng càng sảng khoái hơn. An bèn cho người nhà di tản hết, nhưng lại sợ nàng đến không vào được cửa, bèn lẻn ra mảnh sân ăn thông vào thư phòng mở hết then khóa. Lát sau, quả nhiên nàng đến, cười nói:
Anh chàng si tình kia, không muốn tạ ơn bà lang sao?
An mừng quá, ôm lấy nàng rồi hai người cùng nhau giao hoan, ân ái mặn nồng. Sau đó cô gái nói:
Thiếp mạo hiểm đến đây vì muốn báo đền ơn sâu thôi, thật ra thiếp không thể vui tình ân ái dài lâu, xin chàng sớm tìm mối mai khác.
An nín lặng hồi lâu mới hỏi:
Tôi không biết trước đây đã giao tiếp với gia đình nàng ở đâu, nay thực không nhớ nữa.
Cô gái không chịu nói, chỉ bảo:
Chàng tự nghĩ thì biết.
An cố nài nỉ được gần gũi dài lâu, nàng đáp:
Đêm nào thiếp cũng trốn đi thì chắc không được rồi, mà vui chuyện ái ân mãi không được nốt.
An nghe nói buốn rầu, cô gái bèn bảo:
Nếu muốn nên việc, mời chàng đêm mai đến nhà thiếp.
An bèn đổi buồn thành vui, hỏi:
Đường thì xa quá, bước chân lại nhỏ bé, làm sao em tới đây được?
Nàng đáp:
Thiếp đã về nhà đâu. Bà điếc ở xóm Đông này là dì của em. Vì chàng mà em ở tạm nhà bà ấy mấy ngày nay, sợ gia đình nghi ngại.
An chung chăn gối với nàng và nhận thấy từ hơi thở đến thịt da nàng, chỗ nào cũng thơm, bèn hỏi:
Nàng xức thứ dầu thơm gì mà thấm cả vào xương thịt thế?
Nàng đáp:
Thiếp sinh ra đã thế rồi, không phải do xức dầu thơm.
An lấy làm lạ hơn. Nàng dậy sớm từ biệt. An sợ mình không kiếm được nhà nàng nên nàng hẹn sẽ đứng chờ bên đường. Đến chiều tối An phóng ngựa đi, quả nhiên nàng đón đợi, hai người cùng đi tới chốn cũ. Cha mẹ nàng vui vẻ đón tiếp, cơm rượi chẳng có gì ngon, chỉ toàn những món rau tạp, ăn xong mời khách đi nghỉ. Cô gái giả vờ không ngó ngàng gì đến An nhưng đến khuya nàng vào chỗ nằm và nói:
Cha mẹ thiếp không ngủ và trò chuyện mãi khiến chàn
Từ Khóa Tags : Truyện Ma An Ấu Dư
