Truyện Ma Liên Tỏa
một ngôi nhà, còn đang chuyện vãn thì ngoài cửa có tiếng đập rầm rầm. Nàng tái mặt:
Kẻ thất phu đến đấy!
Dương chạy ra cửa, nhìn thấy một người mũ đỏ áo xanh, mặt mày râu ria trông rất dữ tợn. Dương quát đuổi hắn đi, hắn cũng chửi lại, lời lẽ tỏ ra xấc xược. Dương giận lắm xông tới định đánh, hắn liền vác mấy cục đá to ném vào người Dương. Dương bị trúng thương, cánh tay tê liệt không cầm nổi dao nữa.
Giữa lúc ấy, chàng nhìn thấy từ xa một người bạn đang cầm sẵn cung tên. Chàng kêu bạn, Vương Sinh chạy đến giương cung bắn liền mấy phát trúng kẻ hung ác. Hắn ngã xuống chết liền.
Dương mừng rỡ đón Vương Sinh vào.
Vương hỏi vì sao đến đây. Dương kể sự thật. Vương mừng vì nghĩ rằng đã có dịp chuộc lỗi ném đá Liên Toả trước đây.
Trên bàn có con dao nhỏ rất đẹp với cái bao nạm ngọc, rút ra lưỡi dao sáng như nước. Vương tấm tắc khen và ngắm nghía ra chiều rất thích. Sau đó Vương xin cáo từ.
Dương cũng từ giã người yêu, ra về. Vừa đến cổng nhà thì chàng vấp ngã. Khi tỉnh dậy chàng nghe tiếng gà hàng xóm đang gáy vang chào ngày mới.
Sáng ra Dương xem kỹ chỗ tay đau thì thấy sưng đỏ.
Trưa ấy Vương Sinh tạt qua kể cho Dương nghe chuyện giấc mộng. Dương hỏi:
Anh bắn mấy mũi tên nhớ không?
Vương hỏi sao Dương biết chuyện bắn tên. Dương liền đưa cánh tay bị thương và nói rõ sự việc.
Vương ấm ức tiếc thầm vì chỉ thấy mặt Liên Toả trong giấc mộng chớ chưa rõ mặt thực ra sao. Nhớ lại cũng có chút công cứu nàng, Vương nài bạn cho gặp Liên Toả.
Đêm ấy, nàng đến cám ơn Dương.
Dương nói công lao ấy là nhờ Vương Sinh, nhân dịp chàng xin nàng cho Vương diện kiến. Nàng bảo:
Người đã cứu thiếp, lẽ nào dám từ chối. Nhưng chỉ sợ tính anh chàng gan góc quá, ngại rằng thiếp khiếp đảm thôi.
Rồi nàng nói tiếp:
Xem ra Vương Sinh rất thích con dao của em. Đó là kỷ vật của cha em cho, em mang theo xuống đáy mồ. Nay tặng lại cho Vương Sinh để anh ấy thấy dao như gặp được người rồi.
Vương được con dao quý mừng lắm, không nói đến chuyện xin gặp nữa.
Từ đó, tình nàng với Dương càng quyến luyến hơn.
Một đêm, nàng thẹn thùa nói với Dương:
Lâu nay được chàng yêu quý, được cho thụ hoạt tinh của chàng, và nhờ ăn cơm của người sống nên mớ xương tàn dưới mộ có thể sống dậy được rồi. Nếu có chút tinh huyết của người sống nữa thì em sẽ hồi sinh.
Dương mừng rỡ vuốt ve nàng:
Ta có tiếc gì, nếu nàng muốn?
Nàng bảo:
Thiếp đã tiếp thụ tinh huyết của chàng thì chàng phải ốm liệt hai mươi ngày mới tỉnh. Chẳng biết chàng dám ưng không?
Rồi hai người quấn quít nhau như vợ chồng mới. Gần sáng nàng mặc áo ra đi:
Thiếp cần vài giọt máu tươi của chàng, chàng ưng chứ?
Dương vớ con dao, liền cắt cánh tay mình cho chảy máu. Nàng nằm ngửa trên giường bảo Dương nhỏ máu ấy vào giữa rốn. Sau đó nàng nói:
Thiếp sẽ không đến nữa. Chàng nhớ kỹ, một trăm ngày sau đến mộ thiếp, hễ thấy con chim xanh hót trên ngọn cây thì chàng đào huyệt lên ngay nhé.
Dương gật đầu.
Bước ra cửa nàng còn dặn:
Chàng nhớ kỹ, đừng sớm và cũng đừng muộn hơn, kẻo hỏng việc.
Rồi cô gái ra đi.
Sau đó Dương quả nhiên lâm bệnh nặng, bụng cứ trương phình lên tưởng gần chết. Thầy thuốc cho uống thuốc xổ, sau đó chàng túa ra chất gì đen quánh từ trong bụng, và hai mươi ngày sau chàng khỏi bệnh.
Đợi đúng một trăm ngày chàng dẫn gia nhân ra mộ nàng mang theo cuốc xẻng.
Trời sắp tối mới thấy một con chim xanh đáp xuống ngọn cây líu lo hót vang. Dương hô lớn:
Đến giờ đào mộ.
Gia nhân xúm lại ra sức đào. Quan tài đã mục nát, từ từ lộ ra xác cô gái còn tươi không khác gì người sống. Sờ vào xác vẫn còn ấm, chàng liền bọc lấy khiêng về đặt nằm trên giường.
Khi đêm xuống nàng bắt đầu thở được nhè nhẹ. Dương đổ sữa cho nàng uống. Nửa đêm ấy nàng tỉnh dậy.
Hai người lại sống bên nhau, tình nghĩa mặn nồng. Lúc âu yếm nhau, nàng thường mơ màng bảo Dương:
Hai mươi năm trôi qua, dưới nấm mồ ấy, thiếp thấy giống như một giấc mộng dài.
Kẻ thất phu đến đấy!
Dương chạy ra cửa, nhìn thấy một người mũ đỏ áo xanh, mặt mày râu ria trông rất dữ tợn. Dương quát đuổi hắn đi, hắn cũng chửi lại, lời lẽ tỏ ra xấc xược. Dương giận lắm xông tới định đánh, hắn liền vác mấy cục đá to ném vào người Dương. Dương bị trúng thương, cánh tay tê liệt không cầm nổi dao nữa.
Giữa lúc ấy, chàng nhìn thấy từ xa một người bạn đang cầm sẵn cung tên. Chàng kêu bạn, Vương Sinh chạy đến giương cung bắn liền mấy phát trúng kẻ hung ác. Hắn ngã xuống chết liền.
Dương mừng rỡ đón Vương Sinh vào.
Vương hỏi vì sao đến đây. Dương kể sự thật. Vương mừng vì nghĩ rằng đã có dịp chuộc lỗi ném đá Liên Toả trước đây.
Trên bàn có con dao nhỏ rất đẹp với cái bao nạm ngọc, rút ra lưỡi dao sáng như nước. Vương tấm tắc khen và ngắm nghía ra chiều rất thích. Sau đó Vương xin cáo từ.
Dương cũng từ giã người yêu, ra về. Vừa đến cổng nhà thì chàng vấp ngã. Khi tỉnh dậy chàng nghe tiếng gà hàng xóm đang gáy vang chào ngày mới.
Sáng ra Dương xem kỹ chỗ tay đau thì thấy sưng đỏ.
Trưa ấy Vương Sinh tạt qua kể cho Dương nghe chuyện giấc mộng. Dương hỏi:
Anh bắn mấy mũi tên nhớ không?
Vương hỏi sao Dương biết chuyện bắn tên. Dương liền đưa cánh tay bị thương và nói rõ sự việc.
Vương ấm ức tiếc thầm vì chỉ thấy mặt Liên Toả trong giấc mộng chớ chưa rõ mặt thực ra sao. Nhớ lại cũng có chút công cứu nàng, Vương nài bạn cho gặp Liên Toả.
Đêm ấy, nàng đến cám ơn Dương.
Dương nói công lao ấy là nhờ Vương Sinh, nhân dịp chàng xin nàng cho Vương diện kiến. Nàng bảo:
Người đã cứu thiếp, lẽ nào dám từ chối. Nhưng chỉ sợ tính anh chàng gan góc quá, ngại rằng thiếp khiếp đảm thôi.
Rồi nàng nói tiếp:
Xem ra Vương Sinh rất thích con dao của em. Đó là kỷ vật của cha em cho, em mang theo xuống đáy mồ. Nay tặng lại cho Vương Sinh để anh ấy thấy dao như gặp được người rồi.
Vương được con dao quý mừng lắm, không nói đến chuyện xin gặp nữa.
Từ đó, tình nàng với Dương càng quyến luyến hơn.
Một đêm, nàng thẹn thùa nói với Dương:
Lâu nay được chàng yêu quý, được cho thụ hoạt tinh của chàng, và nhờ ăn cơm của người sống nên mớ xương tàn dưới mộ có thể sống dậy được rồi. Nếu có chút tinh huyết của người sống nữa thì em sẽ hồi sinh.
Dương mừng rỡ vuốt ve nàng:
Ta có tiếc gì, nếu nàng muốn?
Nàng bảo:
Thiếp đã tiếp thụ tinh huyết của chàng thì chàng phải ốm liệt hai mươi ngày mới tỉnh. Chẳng biết chàng dám ưng không?
Rồi hai người quấn quít nhau như vợ chồng mới. Gần sáng nàng mặc áo ra đi:
Thiếp cần vài giọt máu tươi của chàng, chàng ưng chứ?
Dương vớ con dao, liền cắt cánh tay mình cho chảy máu. Nàng nằm ngửa trên giường bảo Dương nhỏ máu ấy vào giữa rốn. Sau đó nàng nói:
Thiếp sẽ không đến nữa. Chàng nhớ kỹ, một trăm ngày sau đến mộ thiếp, hễ thấy con chim xanh hót trên ngọn cây thì chàng đào huyệt lên ngay nhé.
Dương gật đầu.
Bước ra cửa nàng còn dặn:
Chàng nhớ kỹ, đừng sớm và cũng đừng muộn hơn, kẻo hỏng việc.
Rồi cô gái ra đi.
Sau đó Dương quả nhiên lâm bệnh nặng, bụng cứ trương phình lên tưởng gần chết. Thầy thuốc cho uống thuốc xổ, sau đó chàng túa ra chất gì đen quánh từ trong bụng, và hai mươi ngày sau chàng khỏi bệnh.
Đợi đúng một trăm ngày chàng dẫn gia nhân ra mộ nàng mang theo cuốc xẻng.
Trời sắp tối mới thấy một con chim xanh đáp xuống ngọn cây líu lo hót vang. Dương hô lớn:
Đến giờ đào mộ.
Gia nhân xúm lại ra sức đào. Quan tài đã mục nát, từ từ lộ ra xác cô gái còn tươi không khác gì người sống. Sờ vào xác vẫn còn ấm, chàng liền bọc lấy khiêng về đặt nằm trên giường.
Khi đêm xuống nàng bắt đầu thở được nhè nhẹ. Dương đổ sữa cho nàng uống. Nửa đêm ấy nàng tỉnh dậy.
Hai người lại sống bên nhau, tình nghĩa mặn nồng. Lúc âu yếm nhau, nàng thường mơ màng bảo Dương:
Hai mươi năm trôi qua, dưới nấm mồ ấy, thiếp thấy giống như một giấc mộng dài.
Từ Khóa Tags : Truyện Ma Liên Tỏa
